Kỷ niệm 55 năm ngày chúng ta nhập ngũ, chúng ta bồi hồi nhớlại những gương mặt Người đồng đội của chúng ta, họ đã ngã xuống chiến trường,hy sinh anh dũng, hiển hách, tô thắm cho ngọn cờ vinh quang của dân tộc ở độtuổi thanh xuân đẹp đẽ nhất của cuộc đời và mãi mãi nằm trong lòng đất mẹ thânyêu. (Để tưởng nhớ động đội ta đã hy sinh trong thời chiến và mất trong thờibình, chúng ta dành 1 phút mặc niệm. đề nghị chúng ta đứng dậy chỉnh đốn trangphục. phút mặc niệm bắt đầu).
Chúng ta là những người may mắn hơn,được chứng kiến vận nước ngay thời khắc nguy hiểm nhất, anh hùng nhất để giànhđộc lập dân tộc và chứng kiến sự thay đổi của đất nước. Trong sự nghiệp xâydựng CNXH của cả nước, cũng không ích gian truân, căm co và vất vả đổ mồ hôi,sôi nước mắt để có một xã hội phát triển như hôm nay trong kỷ nguyên mới.
Người còn sống nhớ thương người đã mất,đó vừa là quy luật tâm linh vừa là đạo lý con người, nhưng đối với đồng đội cònsống nhớ thương đến đồng đội đã hy sinh nó vượt lên trên cả quy luật đờithường, nó còn thiêng liêng hơn cả trong mọi sự thiêng liêng của vũ trụ tâmlinh, vì đó không phải đơn thuần là sự đánh mất, mà là sự cống hiến chia sẻbằng máu trong chiến trường, không có sự tính toán cá nhân, mà nó được pháttriển, chi phối bằng tình đồng đội. Đồng đội là máu của máu, là thịt của thịt, xemtính mạng của đồng đội như tính mạng của mình. Hãy trở lại với tâm linh củamình để biết ơn các liệt sỹ, như thắp một nén nhang thơm tưởng nhớ đến tất cảcác đồng đội của chúng ta đã vì tổ quốc Việt Nam, vì tương lai con, em chúng tavà vì chúng ta mà hy sinh cao cả. 
Chúng ta vào thời kỳ ngày nhập ngũ, cáituổi còn đôi mươi, mười tám, sức khỏe còn tràm đầy, còn tràn đầy sức sống vàtràn đầy hy vọng, có một lý tưởng và niềm tin vào cách mạng trong sáng, mãnhliệt, can đảm hiến dâng tuổi thanh xuân của mình cho Tổ quốc vinh quang. Chúngta đã có mặt trong các đoàn quân xung trận với khí thế hào hùng, với sức mạnhPhù Đổng, khí thế như chẻ tre, thần tốc và táo bạo, không ngại ác liệt hy sinh,xông pha vào trận mạc, chiến đấu ngoan cường dưới mưa bom, lửa đạn của kẻ thù.Trong trận chiến đấu này, có một điều mà chúng ta, ai cũng biết đó là: Trận quyếtchiến cuối cùng này chúng ta nhất định thắng lợi; nhưng có một điều mà chúng takhông thể biết được, sau cuộc chiến này đồng đội ta ai còn, ai mất. Nhưng cómột điều mà ai cũng thấy rằng: Đồng đội chúng ta không ngại hy sinh, đặt Tổquốc lên trên hết, cái sống, cái chết mặc nhiên không có khái niệm, tất cả đềutiến về phía trước và chỉ có tiến công để góp phần vào giải phóng Tây Nguyên,Tam Kỳ, Huế, Quảng Nam – Đà Nẳng…tấn công chiến thắng Xuân Lộc mở rộng cánh cửatiến vào giải phóng các tỉnh, thành phố khác mà đỉnh cao là chiến dịch Hồ ChíMinh lịch sử giải phóng Sài Gòn – Gia Định vào lúc 11h30 ngày 30//4/1975 giành toàn thắng thống nhất đấtnước.
Hòachung với hào khí dân tộc, chúng ta ai ai cũng rạo rực trong lòng, khuôn mặtrạng rỡ nụ cười chiến thắng trước sự tan rả tồi tệ nhất lịch sử chiến tranhtrong thế kỷ XX của bộ máy chính quyền Sài Gòn cũ được đế quốc Mỹ trang bị vũkhí tối tân nhất Đông Nam Á. Chúng ta sung sướng tự hào đi trong đoàn quânchiến thắng, được các tầng lớp nhân dân Miền Nam chào đón, chờ đợi chúng ta hơn30 năm. Có thể nói đây là những thời khắc sung sướng đến tron vẹn của ngườilính “Vui sao nước mắt tuôn trào”. Ngàyra đi nhập ngũ hành quân theo đồng đội, màu áo xanh người lính tân binh hòa vàomàu xanh đồng lúa quê hương đến độ trổ đồng, để lại phía sau nơi quê hương yêudấu biết bao người thân đưa tiễn gửi gắm những lời chúc tốt đẹp và chờ đợi ngàyđoàn tụ, những giọt nước mắt thương yêu của người mẹ, người chị mong ngóngchúng ta mau ngày chiến thắng trở về.
Ngàyđại thắng mùa xuân 1975, chúng ta là nhân chứng lịch sử, giọt nước mắt đã đượcdồn nén chờ đợi hàng chục năm nay đã dâng trào trong niềm vui sướng tột độ củasự chiến thắng......